Đang tải... Vui lòng chờ...
Hỗ trợ trực tuyến

Điều trị bảo tồn hoại tử chỏm xương đùi vô trùng ở trẻ em

 

- Được mô tả lần đầu tiên năm 1910 do Perthes, Legg và Calve, ban đầu chưa rõ bản chất của bệnh.

- Cuối thế kỷ 19, được mô tả là bệnh gây ra chỏm xương đùi bị xẹp do tỳ đè.

- Ở trẻ > 2 tuổi, cao nhất là 4-8 tuổi, nam giới thường gặp hơn nữ.

- Đa số là 1 bên, bị 2 bên ít hơn khoảng 10%.

- Tiền sử gia đình không rõ, hay gặp ở trẻ sống ở gia đình có mức sống thấp.

- Giả thuyết được nghĩ đến nhiều nhất là vấn đề thiếu máu nuôi dưỡng.

- Khi chụp được các mạch máu nuôi dưỡng thấy tắc các mạch máu nuôi dưỡng phía trên.

- Chỏm xương đùi bị hoại tử vô khuẩn, khả năng chịu lực tỳ giảm, nên chỏm xương đùi bị biến dạng.

 
   

-  Bệnh có 4 giai đoạn:

   + Giai đoạn 1: đĩa sụn phát triển không đều, hành xương cản quang ít.

   + Giai đoạn 2: chỏm xương có vùng đậm độ tăng giảm khác nhau.

   + Giai đoạn 3: cốt hóa trở lại, hình dáng chỏm và cổ xương đùi biến dạng.

   + Giai đoạn 4: chỏm bị biến dạng: chỏm rất to, đĩa sụn ngừng phát triển, biến dạng chỏm không đều,…

 
   

         - Lâm sàng:

          + Đi chóng mỏi, khập khiễng không đau, sau đó xuất hiện đau,đau tăng khi đi lại và giảm khi nghỉ ngơi.

          + Hạn chế dạng háng và xoay trong, chân đau có thể ngắn 1-2 cm

           - Cận lâm sàng:

           + Xquang: khe khớp háng rộng ra, mật độ vôi hóa ở chỏm không đều, chỏm bị biến dạng

            - Điều trị:

            + Mục tiêu là bảo toàn cấu trúc tự nhiên của khớp

            + Tổn thương dưới 15% diện tích chỏm: bảo tồn

            + Giảm đau, hạn chế đi lại, giảm tải cho khớp háng bằng cách chống nạng, duy trì sức mạnh của cơ.

            + Fosamax có thể được chỉ định để làm giảm quá trình hủy xương và tạo cơ hội cho quá trình lành xương.

            * Từ 15- 30%, dáng đi khập khiễng: tạo hình khớp háng

            * Trên 30%: thay khớp háng.

            * Tiên lượng: nếu phát hiện và điều trị sớm khi chỏm chưa biến dạng thì kết quả khá tốt.

            - Trường hợp 1:

            Bé trai 4 tuổi, đến khám vì đau háng (P), không đi khập khiễng.

            Điều trị: hạn chế đi lại, giảm đau và kháng viêm, uống Fosamax   1/4v/tuần , trong 6 tháng – 1 năm.

            Sau 6 tháng thấy chỏm không xẹp thêm, đậm độ vôi hóa đồng đều.

 
   

         - Trường hợp 2:

          Bé trai 8 tuổi, đến khám vì đi khập khiễng, đau háng (T).

Điều trị: hạn chế đi lại, kháng viêm, giảm đau, uống Fosamax  1/2v/tuần trong 1 năm.

Sau 1 năm thấy chỏm xương đùi không xẹp, chỏm phình to ra, cốt hóa rõ,cổ xương đùi ngắn lại, giảm đi khập khiễng.

       
   
     
         
   
     
 
 
       
 

- Trường hợp 3:

Bé trai 10 tuổi, đến khám vì đi khập khiễng.

Điều trị: đi chống nạng,bổ sung Canxi, uống Fosamax 1v/tuần trong 6 tháng – 1 năm.

Sau 1,5 năm ta thấy chỏm xương đùi không xẹp, cổ xương đùi ngắn lại, đi giảm khập khiễng rất nhiều.

- Trường hợp 4:

Bé trai 9 tuổi, đến khám vì đi khập khiễng, đau hai háng

Điều trị: giảm đau, kháng viêm, bổ sung Canxi, uống Fosamax 1v/tuần trong 6 tháng- năm.

Sau 2 năm, thấy chỏm cốt hóa dần và phình to trở lại, cổ xương đùi không ngắn thêm, hết đi khập khiễng.

KẾT LUẬN

           - Hoại tử chỏm xương đùi vô trùng là bệnh thường gặp ở trẻ em.

           - Điều trị bảo tồn đóng vai trò quan trọng trong các giai đoạn sớm, kể cả các giai đoạn muộn.

           - Fosamax có vai trò nhất định trong điều trị bảo tồn. Tuy nhiên vấn đề này cần nghiên cứu thêm.

 

In văn bản